Học nghe

Thuộc: 10 - Chưa thuộc: 20
Diana, Princess Of Wales
Diana, Công chúa xứ Wales
Ladies and Gentlemen,
Thưa toàn thể các quý ông, quý bà,
I must begin by saying how warmly I welcome this conference on landmines convened by the Mines Advisory Group and the Landmines Survivors' Network.
Tôi phải bắt đầu bằng việc nói rằng tôi nồng nhiệt chào mừng hội nghị về mìn được triệu tập bởi Nhóm Cố vấn về Bom mìn và Mạng lưới những Nạn nhân sống sót sau nổ mìn.
It is so welcome because the world is too little aware of the waste of life, limb and land
Tôi rất chào đón nó vì thế giới vẫn còn chưa nhận thức được sâu sắc về sự lãng phí sinh mạng, tứ chi và đất đai
which anti - personnel landmines are causing among some of the poorest people on earth.
điều mà những trái mìn chống vũ trang đang gây ra cho một bộ phận những người nghèo khó đáng thương nhất trên thế giới.
Indeed, until my journey to Angola early this year - on which I am going to speak this morning - I was largely unaware of it too.
Thực sự là cho tới tận chuyến đi tới Angola của tôi vào đầu năm nay - chuyến đi mà tôi sẽ kể lại sáng hôm nay - Tôi cũng mới có nhận thứ sâu sắc về nó.
For the mine is a stealthy killer.
Mìn là một kẻ sát nhân vụng trộm.
Long after conflict is ended, its innocent victims die or are wounded singly, in countries of which we hear little.
Một thời gian dài sau khi xung đột chấm dứt, những nạn nhân vô tội từng người một bị chết hoặc bị thương, ở những quốc gia mà chúng ta rất ít khi nghe nói tới.
Their lonely fate is never reported.
Vận mệnh đơn độc của họ không bao giờ được đưa tin.
The world, with its many other preoccupations, remains largely unmoved by a death roll of something like 800 people every month - many of them women and children.
Thế giới, với những mối bận tâm khác phải ưu tiên, hầu như vẫn chẳng bị xê dịch bởi một danh sách khoảng 800 người chết mỗi tháng - trong số đó có nhiều phụ nữ và trẻ em
Those who are not killed outright - and they number another 1,200 a month - suffer terrible injuries and are handicapped for life.
Những người không bị giết ngay lập tức - con số vào khoảng 1200 người mỗi tháng - phải chịu đựng những vết thương khủng khiếp và bị tàn tật suốt đời.
I was in Angola in January with the British Red Cross
Tôi đã ở Angola trong tháng 1 cùng Hội Chữ thập đỏ Anh quốc
- a country where there are 15 million landmines in a population, Ladies and Gentlemen, of 10 million
- ở tại một quốc gia có 15 triệu quả mìn trong tổng số dân, thưa các quý vị, tổng số 10 triệu dân
- with the desire of drawing world attention to this vital, but hitherto largely neglected issue.
- với khao khát khiến cả thế giới chú ý đến vấn đề quan trọng nhưng cho đến này hầu như vẫn còn bị làm ngơ này.
Some people chose to interpret my visit as a political statement.
Một vài người chọn cách nghĩ tằng chuyến thăm của tôi như một tuyên bố về chính trị.
But it was not, I am not a political figure.
Nhưng nó không phải vậy, Tôi không phải một nhân vật chính trị.
As I said at the time, and I'd like to re-iterate now, my interests are humanitarian.
Như tôi đã nói vào lúc đó, và tôi muốn nói lại bây giờ, những mối quan tâm của tôi là giành cho vấn đề nhân đạo.
That's why I felt drawn to this human tragedy.
Đó là lí do tại sao tấn bi kịch của con người này lại khiến tôi chú ý.
This is why I wanted to play down my part in working towards a world-wide ban on these weapons.
Đây là lí do tại sao tôi muốn góp phần mình vào việc hướng tới cấm những vũ khí này trên phạm vi toàn thế giới.
During my days in Angola, I saw at first hand three aspects of this scourge.
Trong những ngày ở Angola, tôi đã tận mắt chứng kiến ba mặt của thảm hoạ này.
In the hospitals of Luanda, the capital, and Huambo, scene of bitter fighting not long ago, I visited some of the mine victims who had survived, and saw their injuries.
Trong những bệnh viện ở Luanda, ở thủ đô và Huambo, những nơi xảy ra xung đột không lâu trước đó, tôi đã tới thăm một vài nạn nhân còn sống sót sau các vụ nổ mìn, và thấy những vết thương của họ.
I am not going to describe them, because in my experience it turns too many people away from the subject.
Tôi sẽ không miêu tả chúng, vì theo kinh nghiệm của tôi, nó sẽ làm nhiều người đi chệch khỏi chủ đề.
Suffice to say, that when you look at the mangled bodies, some of them children, caught by these mines, you marvel at their survival.
Chỉ cần biết là khi các bạn nhìn vào những cơ thể sứt sẹo mà một vài trong số đó là trẻ em, những người bị dính vào các vụ nổ mìn này, các bạn sẽ thấy ngạc nhiên rằng họ đã sống sót.
What is so cruel about these injuries, is that they are mostly invariably suffered, where medical resources are scarce.
Điều tàn bạo nhất về những vết thương này là mọi người luôn chịu đựng chúng, ở nơi mà vật tư y tế hiếm hoi.
I observed for myself some of the obstacles to improving medical care in most of these hospitals.
Tôi đã tự mình quan sát một vài trở ngại đối với việc cải thiện chăm sóc y tế ở hầu hết các bệnh viện.
Often there is a chronic shortage of medicine, of pain killers, even of anaesthetics.
Thuốc, thuốc giảm đau, thậm chí cả thuốc gây mê bị thiếu thường xuyên.
Surgeons constantly engaged in amputating shattered limbs, never have all the facilities we would expect to see here.
Các bác sĩ phẫu thuật luôn phải cắt bỏ đi những chi bị phá huỷ tồi tệ, không bao giờ có đủ những vật tư mà chúng ta luôn nhìn thấy ở đây.
So the human pain that has to be borne is often beyond imagining.
Vậy nên nỗi đau con người phải chịu được thường lớn hơn cả sức tưởng tượng.
This emergency medical care, moreover, is only the first step back to a sort of life.
Hơn nữa, việc chăm sóc y tế khẩn cấp này còn chỉ là bước đầu tiên quay lại cuộc sống.
For those whose living is the land, loss of an arm or leg, is an overwhelming handicap which lasts for life.
Với những người sống ở đất nước đó, mất đi một cánh tay hay chân là một bất lợi quá lớn trong suốt cả cuộc đời.
I saw the fine work being done by the Red Cross and other agencies to replace lost limbs.
Tôi đã từng thấy Tổ chức Chữ thập đỏ và các tổ chức khác làm tốt việc thay thế các chi.
But making prostheses is a costly as well as a complicated business.
Nhưng tạo, ghép chi giả cũng tốn nhiều tiền và còn rất phức tạp.
For example; a young child will need several different fittings as it grows older.
Ví dụ, một trẻ nhõ vẫn cần nhiều mẫu khác vừa vặn khi nó dần trưởng thành.
Sometimes, the severity of the injury makes the fitting of an artificial limb impossible.
Thỉnh thoảng, vết thương hết sức nghiêm trọng, khiến việc tạo chi giả vừa khớp là không thể thực hiện được.
There are never enough resources to replace all the limbs that are lost.
Không bao giờ có đủ nguồn cung để thay thế toàn bộ các chi đã mất.
Học câu