Học nghe

Thuộc: 10 - Chưa thuộc: 20
The underpinnings of our lives is hope.
Những cột trụ nâng đỡ cuộc sống của chúng ta là hi vọng.
If we have the smallest margin of hope, we can continue to exist.
Chỉ cần ta có một chút hi vọng dù là nhỏ nhoi nhất, chúng ta sẽ có thể tiếp tục tồn tại.
I believe what is sought from politics is to expand that hope even by the smallest margin.
Tôi tin rằng điều được tìm kiếm trong chính trị là mở rộng thêm hi vọng đó dù chỉ là chút ít.
When we think of it, however, it seems politics has cast a shadow over people's hopes.
Tuy vậy, khi tôi nghĩ về điều đó, dường như chính trị đã phủ một bóng đen lên hi vọng của mọi người.
I cannot ask help but ask myself if there has ever been so much urgency embodied in the words "future of hope."
Tôi không thể yêu cầu được giúp đỡ, nhưng tôi tự hỏi mình liệu đã từng có sự thôi thúc nào ẩn trong những từ “tương lai của hi vọng” hay không.
However, even knowing the absolute destructive capacity of nuclear weapons, and having experienced its atrocity, mankind still has not been able to walk the road to the destruction of nuclear arms.
Tuy nhiên, dù biết mức độ tàn phá khủng khiếp của vũ khí hạt nhân và đã từng trải nghiệm sự tàn bạo của nó, nhân loại vẫn chưa thể đi tới việc phá huỷ vũ khí hạt nhân.
To the contrary, some countries see the retention of nuclear arms as the symbol of a national power.
Thay vào đó, một vài quốc gia còn nhìn nhận việc sở hữu và sử dụng vũ khí hạt nhân như là biểu tượng của sức mạnh quốc gia.
In the 21st century, are we going to gain richness with science and technology, or will humanity be subjugated to science and technology.
Trong thế kỷ 21, liệu chúng ta có thể giàu có nhờ vào khoa học và công nghệ, hay liệu lòng nhân đạo sẽ trở thành nô lệ của khoa học và công nghệ.
We will be faced with the choice of one or the other.
Chúng ta chắc chắn sẽ phải đối mặt với những lựa chọn khác nhau.
I believe the advances of telecommunication technology will present us with similar choices in the future.
Tôi tin rằng sự tiến bộ về công nghệ viễn thông sẽ mang lại cho ta những lựa chọn tương tự trong tương lai.
Fifty years after the war, the Japanese society is caught in a very perplexing stagnation.
Năm mươi năm sau chiến tranh, xã hội Nhật Bản bị tóm lại trong một sự trì trệ đầy phức tạp.
When I look back on the last 50 years of Japanese history, I am beset by the deepest soul searching and painful frustration, when I find that we Japanese have not been able to overcome our mistakes on our own volition.
Khi tôi nhìn lại 50 năm đã qua của lịch sử Nhật Bản, tôi bị bủa vây bởi sự tự vấn lương tâm sâu săc cùng tâm trạng thất vọng đầy đau đớn, khi tôi nhận ra rằng người Nhật chúng ta vẫn chưa thể tự nguyện bước qua những lỗi lầm.
We still have not been able to reach a reconciliation with many of our Asian friends.
Chúng ta vẫn chưa thể đạt được sự hoà giải với nhiều các nước châu Á bè bạn.
Politicians should speak of the future, of ethics, and life.
Các chính trị gia nên nói về tương lai, về luân thường đạo lí và về cuộc sống.
A discussion of hope should be based on fundamental principles.
Một cuộc bàn luận về hi vọng nên được dựa trên những nguyên lí cơ bản.
In particular, politicians must speak with children and young people and women if we are to retain hope for the future.
Cụ thể là, các chínhtrị gia phải nói chuyện với trẻ em, thanh niên phụ nữ nếu chúng ta muốn lấy lại hi vọng cho tương lai.
Politicians must be accountable for their decisions, and they must also question the criteria in which their responsibility would be assessed.
Các chính trị gia phải có trách nhiệm với các quyết định của mình, họ cũng phải cân nhắc xem trách nhiệm của họ sẽ được đánh giá dựa trên những tiêu chí nào.
That is why our enlightened forebears and predecessors who have translated ideals into reality continue to be respected and be a source of encouragement.
Đó là lí do tại sao cha ông ta cùng những người tiền nhiệm được khai sáng - những người đã biến những lí tưởng thành thực tế tiếp tục được kính trọng và trở thành nguồn khích lệ.
Emmanuel Kant wrote, "Truly lasting peace is not an empty ideal, but a challenge given to us."
Emmanuel Kant đã viết, “Hoà bình dài lâu chân chính không phải là một lý tưởng rỗng tuếch mà đó là một thách thức với chúng ta.”
This challenge will be solved gradually and we will eventually reach our goal.
Thách thức này sẽ được dần dần giải quyết và cuối cùng chúng ta sẽ đạt được mục tiêu của mình.
We must all share a firm resolve to realize our goals.
Chúng ta phải cùng chung quyết tâm để nhận ra được những mục tiêu của ta.
The critical stimulus for that will be the recognition of human rights and coexistence.
Những tác nhân có tính phê bình sẽ là sự thừa nhận quyền con người và sự cùng chung sống.
However, there are many problems that face us.
Tuy nhiên, chúng ta còn phải đối mặt với rất nhiều vấn đề.
But when we think of how we can respond to such difficulties and challenges, I question where we can place our starting point.
Nhưng khi ta nghĩ về cách chúng ta có thể phản ứng trước những khó khăn và thử thách như vậy, tôi tự hỏi chúng ta có thể đặt dấu mốc khởi đầu ở đâu.
It is at this fundamental question that the future of hope must be questioned.
Câu hỏi về tương lai dựa trên câu hỏi cơ bản ấy.
That is the question I entertain for myself and which I believe has to be resolved.
Đó là câu hỏi khiến tôi cảm thấy hứng thúc và là câu hỏi tôi tin rằng cần được giải đáp.
Học câu