Học nghe

Thuộc: 10 - Chưa thuộc: 20
A friend of mine, Rob Jenkins, almost had a nervous breakdown last year.
Rob Jenkins, một người bạn của tôi, hầu như bị chứng suy nhược thần kinh năm qua.
I told him to go to the doctor.
Tôi đã khuyên anh ta đi khám bác sĩ.
Hello, Mr Jenkins. What I can do for you?
Chào ông Jenkins. Tôi có thể làm gì giúp ông đây?
Well, doctor... I'm very tense and nervous.
Ư, thưa bác sĩ... Tôi bị căng thẳng và lo lắng quá.
I haven't been able to sleep for several days.
Mấy hôm nay tôi ngủ không được.
Hmm... have you been working hard?
Hừm... ông có làm việc vất vả không?
Oh, yes. I've been very busy. I've been working twelve hours a day.
Ồ, có. Tôi rất bận rộn. Mỗi ngày làm việc 12 giờ.
Have you been taking any pills?
Ông có uống thuốc gì chưa?
No, but I've been smoking too much, and I've been drinking a lot of coffee.
Chưa, nhưng tôi hút thuốc nhiều lắm, tôi lại uống nhiều cà phê nữa.
Well, you should take a holiday.
Ông nên đi nghỉ mát.
You should go to somewhere quite and peaceful, like Corwall. Why don't you go there?
Ông nên đi đến nơi nào yên tĩnh và yên ả như Cornwall chẳng hạn. Tại sao ông lại không đến đó nhỉ?
Rob decided to go to Corwall the next weekend.
Cuối tuần sau đó, Rob quyết định đi đến Cornwall.
Penquay was a very small fishing village on the North coast of Corwall.
Penquay là một làng chài nhỏ lằm ở vùng biển phía bắc của Cornwall.
There was no trains or buses to Penquay, so he had to drive.
Không có chuyến xe lửa hoặc xe buýt đến Penquay, cho nên anh ấy phải lái xe hơi.
It was a long journey, and Rob arrived late on Friday evening.
Chuyến đi khá dài, cho nên anh ấy đến rất trễ vào khuya thứ Sáu.
The landlady of the guest house, Mrs Doone, answered the door and showed him to his room.
Chủ nhà trọ, bà Doone, ra mở cửa và đưa anh ấy lên phòng trọ.
Rob was very tired and went straight to bed.
Rob mệt nhoài nên đi ngủ ngay.
He slept well and he didn't wake up until nine o'clock the next morning.
Anh ấy ngủ rất ngon đến 9 giờ sáng hôm sau mới thức dậy.
Rob went downstairs for breakfast.
Rob bước xuống lầu để dùng điểm tâm.
Because there were no other guests, Mrs Doone invited him to have breakfast with her and her daughter, Catherine.
Vì hkông có nguời khách nào nữa nên bà Doone mời anh dùng điểm tâm với bà và con gái của bà là Catherine.
Catherine was already sitting in the dining room.
Catherine đang ngồi trong phòng ăn.
She was about thirteen years old, with long, black hair and clear, grey eyes.
Cô bé khoảng 13 tuỗi, tóc đen dài, mắt sáng màu xám.
Mrs Doone went to the kitchen to prepare breakfast.
Bà Doone xuống bếp chuẩn bị buổi ăn sáng.
Rob and Catherine looked at each other nervously for a few seconds.
Rob và Catherine nhìn nhau bối rối một vài giây.
There are four places at the table. Is there another guest?
Bàn ăn này có bốn chỗ. Thế còn một người khách nữa à?
Oh, no... we never talk about the empty place.
Ồ, không... Gia đình cháu không bao giờ nói về chiếc ghế trống đó.
The empty place? What do you mean?
Chiếc ghế trống à? Cháu nói vậy là sao?
Well, that used to be my father's place.
Chiếc ghế trống đó từng là chỗ ngồi của ba cháu.
"Used to be?" I don't understand.
'Từng' à. Bác chẳng hiểu gì cả?
My father was a fisherman.
Ba cháu là ngư dân.
Three years ago he went out in his boat, and he never returned.
Cách đây ba năm, ông đánh thuyền đi và không trở về nữa.
What happened to him?
Chuyện gì đã xảy ra với ông ấy?
Nobody knows.
Không ai biết cả.
They searched everywhere, but they found nothing.
Người ta tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy gì.
My mother always keeps that place for him, and she makes his breakfast every morning.
Mẹ cháu luôn luôn để dành chỗ ngồi ấy cho ba cháu và sáng nào cũng chuẩn bị điểm tâm cho ông ấy.
She thinks he'll come back.
Mẹ cháu cho rằng ba cháu sẽ trở về.
That's a photograph of him... over there, on the wall.
Kia là hình của ba cháu... trên tường đằng kia đó.
My mother's been waiting for him for three years.
Mẹ cháu đã chờ ba cháu suốt ba năm nay.
Rob said nothing, but he looked very worried.
Rob không nói gì nhưng trông có vẻ lo lắng.
At that moment Mrs Doone returned.
Lúc đo bà Doone quay lại.
She poured four cups of tea, and put one cup in the empty place.
Bà rót bốn tách trà và đặt một tách ở chỗ chiếc ghế trống.
Rob looked more worried and he stared at the empty chair.
Rob có vẻ lo lắng hơn và nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống.
Suddenly, he heard footsteps outside the door and a tall man, with a black beard, walked into the room.
Bất chợt, anh nghe có tiếng chân ở ngoài cửa, rồi một người đàn ông cao to có bộ râu màu đen bước vào phòng.
Rob looked terrified.
Rob cảm thấy kinh hoàng.
It was the man in the photograph!
Đó chính là người đàn ông trong ảnh!
He jumped up and ran out of the room.
Anh đứng bật dậy và chạy ra khỏi phòng.
Who was that? What's the matter?
Ai vậy? Có chuyện gì vậy?
I don't know. I don't understand.
Em không biết. Em cũng chả hiểu gì cả.
He's a guest from London. He arrived last night while you were asleep.
Đó là người khách ở Luân Đôn. Ông ấy tới đây tối hôm qua lúc anh đang ngủ.
Catherine! Do you know anything about this?
Catherine! Con có biết chuyện gì không?
No, I don't, father, but he's here because he's very nervous.
Con có biết gì đâu ba. Nhưng ông ấy ở đây bởi vì ông ấy khủng hoảng thần kinh.
He says he's hiding here because a tall man with a black beard is trying to kill him.
Ông ấy nói ông ấy trốn ở đây bởi vì có một người đàn ông cao lớn có bộ râu đen muốn giết ông ấy.
Catherine, have you been telling stories again?
Catherine này, con lại bịa chuyện nữa phải không?
Stories, father? Me?
Bịa chuyện hả ba? Con ấy à?
Học câu