Học nghe

Thuộc: 10 - Chưa thuộc: 20
Some people say that your schooldays are the happiest days of your life.
Một số người nói những ngày ngồi trên ghế nhà trường là những ngày hạnh phúc nhất cuộc đời.
Here are six people talking about their schooldays.
Sau đây là sáu người nói về những năm tháng đi học của họ.
Sally Jennings works in an advertising agency.
Sally Jennings làm việc cho một văn phòng quảng cáo.
I went to the local grammar school.
“Tôi theo học một trường chuyên ở địa phương.
It was an all-girls' school, and we all had to wear uniform.
Đó là trường nữ sinh và chúng tôi tất cả đều phải mặc đồng phục.
That uniform! I really hated it!
Cái bộ đồng phục đó! Tôi thực sự ghét nó!
We had to wear white socks, white blouses, matching blue skirts and blazers, and one of those.. you know... funny little hats.
Chúng tôi phải đi tất trắng, mặc áo trắng, váy màu xanh kết hợp và áo khoác ngoài và cái thứ... bạn biết mà... đội những cái mũ trông rõ buồn cười.
Ooh! And we had to wear ties, really!
Ooh! Lại còn phải đeo cà vạt, thật luôn!
We didn't mix much with children from other schools.
Chúng tôi không thể hoà lẫn vào những đứa trẻ từ những trường khác được.
It was a bit snobbish, I suppose.
Tôi đoán là trông nó có chút trưởng giả ấy.
The syllabus was very academic.
Chương trình học nặng tính học thuật.
We never did things like cookery or needlework.
Chúng tôi chả bao giờ làm những thứ như nấu ăn hay may vá đâu.
I was glad at the time but I wish they'd taught us a few... a few basic.
Lúc đó thì mừng chứ giờ ước gì họ dạy chúng tôi một ít... một ít những thứ căn bản.
I can't even make a decent omelette.
Tôi thậm chí còn chả làm được quả trứng ốp la cho ra hồn.
I didn't like games, either — a lot of girls running round a hockey field on a freezing cold January afternoon. I hated it!
Tôi cũng không thích mấy trò chơi — bao nhiêu đứa con gái chạy quanh một sân hockey vào một buỏi chiều chủ nhật tháng Một lạnh cóng. Tôi ghét nó!
Oh and another thing I regret... I wish the school had been co-educational.
Oh và một thứ nữa tôi thấy tiếc... Tôi ước trường học đào tạo cả nam cả nữ.
I was terribly shy of boys for a couple of years after I left school... simply because I hadn't met many.
Sau khi rời trường, tôi cực kỳ ngại ngùng với con trai trong vài năm trời... đơn giản là bởi vì tôi chưa từng gặp nhiều con trai.
Freddie Tapper is a successful self-employed builder.
Freddie Tapper là một thợ xây dựng tự do rát thành công.
He went to a secondary modern school.
Anh đã học tại trường chuyên các chương trình ứng dụng thực tế hơn lí thuyết.
School? I left when I was 15, and I was glad to get out.
“Trường học á? Tôi bỏ khi tôi 15 tuổi, và tôi rất vui vì đã thoát ra.
I knew exactly what I wanted to do.
Tôi đã biết chắc mình muốn làm gì.
I wanted to start earning a living as soon as possible... in the real world.
Tôi muốn bắt đầu kiếm tiền nhanh nhất có thể... ở ngoài đời thực.
Most of the teachers were boring, and they didn't seem to understand us.
Hầu hết các giáo viên đều tẻ nhạt, và họ dường như chẳng hiểu chúng ta.
They lived in a different world.
Họ sống ở một thế giới khác.
They couldn't understand that we didn't want the things they wanted — you know, Shakespeare and all that rubbish!
Họ không thể hiểu là bọn tôi không muốn những gì họ muốn — bạn biết đấy, như là Shakespeare và tất cả những đồ bỏ đi tương tự!
I'd have left earlier if I could.
Nếu có thẻ thì tôi đã bỏ học sớm hơn rồi.
I think teachers are overpaid, and their holidays are too long.
Tôi nghĩ các giáo viên được trả lương quá cao và kỳ nghỉ của họ dài quá.
I don't know what they're always complaining about.
Tôi chả biết họ cứ phàn nàn về cái gì nữa.
I'm sorry I had to go to school at all!
Tôi xin lỗi chứ tôi chẳng phải đến trường!”
Samantha Wharton is the personnel manager of a department store.
Samantha Wharton là giám đốc nhân sự một cửa hàng bách hoá.
I was at a big comprehensive — nearly 2000 students.
“Tôi học ở một trường phổ thông hỗn hợp rất lớn — gần 2000 học sinh.
Because it was so big there was a wide choice of subjects and I liked that.
Vì nó rất lớn nên có nhiều sự lựa chọn về môn học và tôi thích điều ấy.
I suppose it was a bit impersonal sometimes.
Tôi cho rằng thỉnh thoảng nó hơi rời rạc.
I often wished it had been smaller, but the teaching was very good and there were lots of extra activities.
Tôi vẫn luôn mong nó nhỏ hơn, nhưng việc giảng dạy rất tốt và có rất nhiều hoạt động ngoại khoá.
I played in the school orchestra — not very well — and helped to produce the school newspaper.
Tôi chơi cho dàn nhạc của trường — không tốt lắm đâu — và giúp đỡ làm báo trường nữa.
I think comprehensives could be improved.
Tôi nghĩ các trường phổ thông hỗn hợp có thế được cải thiện.
A lot of my friends left at 16, and they now regret leaving so early.
Rất nhiều bạn bè của tôi rời đi từ 16 tuổi nhưng giờ họ hối hận rồi.
Some of them would have done very well academically, if they had been encouraged enough.
Một số người sẽ học hành rất tốt nếu họ được khích lệ động viên.
Still, maybe things are different now.
Mà có khi giờ mọi thứ khác rồi.”
William Bunter is a civil servant.
William Bunter là một công chức.
He's a senior official in the Foreign Office.
Anh là một chuyên viên cấp cao ở phòng Quan hệ Quốc tế.
“I went to Eton, actually. I suppose I had a very privileged education.
“Tôi đã học ở Eton. Tôi cho rằng mình được hưởng sự giáo dục rất nhiều ưu ái.
Academic standards were very high and I was able to go on to Oxford.
Tiêu chuẩn học thuật rất cao và tôi có thể chuyển tiếp tới học Oxford.
The thing I remember most is the comradeship.
Những tình bạn mà tôi tạo dựng kéo dài cả đời.
The friendships I made there have lasted through my life.
Thứ tôi nhứo nhất là tình bạn.
Sports were very important for me — I believe that team games teach people to work together, and we played every afternoon.
Với tôi thể thao quan trọng lắm — Tôi nghĩ thi đấu dạy cho mọi người cách làm việc cùng nhau, tôi chời vào mỗi chiều.
There's been a lot of bad publicity about corporal punishment in schools.
Mọi người cứ rêu rao là học sinh ở trưởng bị phạt bằng vũ lực.
I was often beaten but it didn't do me any harm.
Tôi thường bị đánh nhưng nó chẳng làm tổn hại gì đến tôi.
Maybe young people would be better behaved these days if there were more discipline in schools.
Có lẽ là những người trẻ tuổi bây giờ cứ xử tốt hơn là do hồi trước trong trường học kỷ luật nghiêm hơn.
My only regret about boarding-school is that I didn't get to know my parents very well.
Tiếc nuối duy nhất của tôi về ngôi trường nội trú là tôi không hiểu bố mẹ mình sâu sắc lắm.
I didn't see much of them after the age of eight.
Sau tám tuổi thì tôi thường không gặp họ.
I've thought a lot of about the problems, but I'd like to send both of my sons to Eton.
Tôi đã nghĩ nhiều về các vấn đề nhưng tôi vẫn muốn gửo cả hai đứa con trai của mình tới Eton.
I've already reserved their places.”
Tôi đã giành sẵn chỗ cho chúng rồi."
Joyce Brown is a housewife.
Joyce Brown là một người nội trợ.
“I was brought up in the country and I went to the little village school.
“Tôi được nuôi lớn ở miền quê và đi học ở ngôi trường làng nhỏ.
We were all together — boys and girls of all ages.
Chúng tôi đều cùng một chỗ - con trai và con gái ở mọi lứa tuổi.
It was like one big, happy family.
Đó giống như một gia đình lớn và vui vẻ.
It was difficult for the teacher of course — different ages and abilities — but the older children helped the younger ones.
Dĩ nhiên là khó khăn cho giáo viên - độ tuổi và khả năng khác nhau mà- nhưng những đứa trẻ lớn hơn giúp những đứa bé hơn.
I think it was a good preparation for life.
Tôi nghĩ đó là trù bị tốt cho cuộc sống.
I wish they'd never closed it.
Ước gì họ không đóng cửa trường đó.
My children have to travel four miles by bus to the school in town.
Bọn trẻ nhà tôi bây giờ phải đi bốn dặm bằng xe buýt tới trường trong thị trấn.
My schooldays were very happy.
Ngày xưa tôi đi học vui lắm.
I never passed any exams, but I don't regret going to my little village school.”
Tôi chẳng bao giờ thi đỗ, nhưng không hối tiếc vì đã học ở ngôi trường làng nhỏ đó."
Darren Andrews was at a comprehensive school.
Darren Andrews đã từng học trường phổ thông hỗn hợp.
He's unemployed.
Giờ cậu đang thất nghiệp.
“I left last year when I was 18.
“Tôi rời trường năm ngoái khi tôi 18 tuổi.
I passed all my exams, but I still haven't been able to find a job.
Tôi vượt qua tất cả các kỳ thi, thế mà vẫn không kếm được việc làm.
I wish I'd applied for university, but even with a degree, there's no guarantee of work nowadays.
Tôi ước mình đăng ký vào trường đại học, nhưng thời buổi này, cho dù có bằng nữa cũng chẳng thể đảm bảo một công việc đâu.
I wish I'd chosen difference subjects.
Tôi ước tôi đã chọn mấy môn khác.
I specialized in English Literature, History, and Latin
Tôi học chuyên sâu Văn học Anh, lịch sử và tiếng Latin.
I enjoyed doing them, but you see... most of the jobs these days are on the technical side.
Tôi thích tất, nhưng bạn thấy đấy... hầu hết các câông việc bây giờ đều mang tính kỹ thuật.
I think schools ought to give more advice on careers and there should be more specific job preparation.
Tôi nghĩ trường học nên đứa ra nhiều lời khuyên hơn về nghề nghiệp và nên có sự chuẩn bị cụ thể cho công việc.
If I'd known more about job possibilities, I'd have done other subjects.”
Nếu tôi biết rõ hơn về những cơ hội việc làm, tôi đã chọn những môn khác rồi."
Học câu